Mỗi buổi sáng cứ đúng 6 giờ là em rủ bạn đi học. Xóm em có bốn đứa con gái học cùng một trường, một lớp. Lên lớp 10, một đứa bị bỏ lại ở nhà buôn bán. Ba đứa còn lại cũng cùng học một trường nhưng khác lớp, khác ban: Nhỏ Quý khá toán được tuyển qua ban C vào lớp 10C (C1). Em khá văn “bị” tống vào A (A1). Nhỏ Mỹ…
Đọc tiếp ...Đôi uyên ương… chưa cưới. – Có em bên đời, anh chẳng sợ bất cứ sự vật, sự việc gì!- Em cũng vậy. À này anh! – Gì em? – Em… em có… cu Tý trong bụng rồi! “Thịch!”. Kinh hãi quá, chàng bật ngửa, bất tỉnh nhơn sự! Tháng 2/05/2008 Ngọc Thiên Hoa
Đọc tiếp ...Hai gã sầu đời bàn chuyện Tết. – Tết năm nay chắc buồn hơn Tết năm ngoái! – Ừ! Đón xuân này, tớ nhớ xuân qua! – Hoài niệm năm cũ ai cũng vậy mà! – Không phải! – ??? – Năm qua, tớ được bà nhà cho ra ngoài… kiếm được con “Heo vàng”. Năm nay, tớ bị nhốt trong nhà nên hy vọng kiếm “Chuột vàng” tiêu tan! Tớ buồn! Vợ tớ chẳng…
Đọc tiếp ...Ta đã đi gần hết đoạn đường đời Phía trước mặt xóa nhòa thời xuân sắc. Ngoảnh nhìn lại đằng sau trong khoảng khắc Mới thương mình chỉ nhặt nhạnh hư vô! Đêm lặng lờ vật vã với sóng xô Ngày vá víu vết thương lòng giông tố. Nghe hơi thở tình yêu đang cuồng nộ Bàng hoàng, mây đổi chổ kiếp phong trần! Tình phù phiếm lỡ bao lần vương vấn Đành…
Đọc tiếp ...Nhạc & lời: Ngọc Thiên Hoa Ca sỹ: Trung Kiên, Hà Trâm
Đọc tiếp ...Mưa rơi không ngủ được. Căn phòng còn lại tôi và Kh. Tất cả đã đi Nam Tăng hết. Khu nội trú vào đêm buồn như đám ma không người chết. “Ngày xưa mưa rơi thì sao. Bây chừ nghe mưa lại buồn vì tiếng mưa, tiếng mưa trong lòng làm mình cô đơn!”. Bài hát nào tôi cũng thích hát vài câu, ít khi hết một bài. Gặp lũ thầy bói thế nào cũng…
Đọc tiếp ...Hắn có thói quen đếm từng con gà mỗi khi cho ăn. Từ ngày dịch H5N1 như được chửng lại, hắn gày thêm 150 con gà con trám vào lổ hổng trống hoắc của chuồng gà mấy tháng nay. Coi như khuôn mặt hắn tròn lại sau mấy tháng méo mó. Vậy mà, hôm nay đếm đi, đếm lại, đàn gà của hắn cũng chỉ còn hơn trăm. Tiếc của, xót công, thương đám gà…
Đọc tiếp ...Có một anh làm rẫy hiền lành, siêng năng tên là Mắm sống cùng cha già tên Muối trong một thôn làng dưới chân ngọn núi. Bọn công tử nhà giàu đi săn hay qua rẫy khoai lang của anh. Họ thấy anh cứ hì hục cuốc đất nên bực mắt lắm. Chúng tưởng anh là khùng nên chọc ghẹo, ném đất đá vào người anh. Anh nhẫn nhịn tháng này qua tháng khác. Cho…
Đọc tiếp ...Sách “Lễ Ký“có câu: “Ngọc bất trác, bất thành khí. Nhân bất học, bất tri lý” (bất tri Đạo). Ca dao Việt Nam diễn ca: “Ngọc kia chẳng giữa, chẳng mài. Cũng thành vô dụng, cũng hoài ngọc đi”.Tâm hồn con người, trí tuệ con người “hồn không cày xới có ngày xanh rêu” vì “vườn hoang cỏ dễ mọc dày“. Bởi vậy, ta thường nghe câu: “Văn ôn, võ luyện“. Văn không luyện, võ…
Đọc tiếp ...”Dù đến dù đi, tôi cũng xin tạ ơn người, tạ ơn đời, tạ ơn ai đã đưa em về chốn này…” ”Chốn này” em, tôi, mọi người đã, đang và cũng sẽ được một lần ghé thăm rồi ở lại vĩnh viễn! ”Chốn này” là nơi ta hội ngộ trong một kiếp người cùng khổ với tiếng cười tuổi thơ và niềm đau chôn dấu? Tạ ơn người, tạ ơn đời hay tạ ơn…
Đọc tiếp ...