Thành ngữ: ”Hữu xạ tự nhiên hương” và ”Trâu buộc ghét trâu ăn” của người xưa đã phân ra cho chúng ta hai loại người trong xã hội. Trò chơi ”bập bênh” đâu phải chỉ dành riêng trong sân chơi nhạc sĩ mà hầu như lĩnh vực nào cũng có kẻ thích chơi trò chơi ”mày không xuống, tao làm sao lên” này?! …. I. Đời nhạc sĩ buồn vui: 1. Hệ lụy: Cuộc đời,…
Đọc tiếp ...Con đường xưa lá nhuộm màu vàng úa Cây gọi mùa thiếu hẳn dáng chiều cao. Nhà ven sông, lũ đến viếng ào ào Phố lối chợ, mưa về thăm ngập ngụa!Hoa phù dung nở vội vàng góa bụa … Chuông thánh vang lẫn giữa tiếng chuông chùa. Tấm chân tình rao bán chẳng người mua Lòng thánh thiện gởi trao không kẻ nhận. Những sân ga tiễn chân bao số phận Bờ cát xa,…
Đọc tiếp ...Nhận dùm đơn xin việc của Lâm, Hùng cười xởi lởi: – Tớ nhất định sẽ trình lên thủ truởng. Cậu yên tâm đi. Chậm lắm là tháng tới, cậu sẽ có chỗ làm. – Cám ơn cậu nhiều. Sáng mai, ra quán cũ uống cà phê với tớ nhé! – Ừ! Lâm hồ hởi bước ra khỏi công ty cổ phần có cái tên rất vua chúa “Hoàng Gia”. Công ty này hợp tác…
Đọc tiếp ...Mẹ cho Trâu thấy tờ hai đô năm 1978 mà mẹ đã kiếm được từ cái ngày đầu tiên mẹ đặt chân đến đất Mỹ năm 2000 theo diện ODP. Những ngày đầu tiên thật ý nghĩa. Mẹ theo cha đi lau cửa kính cho người ta và người đàn bà tốt bụng đã dấm dúi cho mẹ hai đồng bạc đó. Mẹ dặn Trâu – đứa con gái mới mười bảy tuổi: – Đồng…
Đọc tiếp ...Thơ và nhạc: Ngọc Thiên Hoa Hòa âm: NS Thanh Liêm Mùa xuân như cánh gió Mở trang thư thầm thì… Xuân cho đời hương vị Thay một lời chia ly. Mưa xuân về lấm tấm … Vỡ trên bao lỗi lầm… Hoa lòng em nở chậm Tiếc một thời xa xăm… Anh bây giờ nơi ấy Ném cuộc tình qua tay… Em nơi này vẫn vậy Nhặt đắng cay từng ngày… Xuân này rồi…
Đọc tiếp ...Từ Hội nghị Lý luận – Phê bình Văn học Đồ Sơn đến hiện thực Lý luận – Phê bình Văn học Việt Nam và Lý luận – Phê bình Văn học của người Việt hải ngoại. I. MẶT TRÁI CỦA HỘI NGHỊ: (chuyện vui) 1. Học mẫu giáo, cô… chết: Đồ Sơn là cái… đồ gì Mà người ta tới thực thi muốn… quằm? Đồ Sơn họp mấy võ lâm Ba trăm hay chỉ…
Đọc tiếp ...Trời không biết có phải… lủng bụng không mà đổ ra hàng đống tuyết mặc cho người lớn phàn nàn. Tuyết ướt đặc cục làm những cây cào tuyết như cong lại. Tuyết khô xôm xốt dễ làm quay bánh xe hình chữ chi. Tuyết khô hay ướt cũng làm những người già ớn lạnh. Thế mà, lũ nhỏ, có khi người lớn lại thích thú. Cảm giác đứng dưới mặt đất trắng tuyết mênh…
Đọc tiếp ...Hiệu bánh Kinh Đô. Một cô bé lấp ló nhìn vào lồng kính. Ở đấy, chao ôi bánh là bánh. Thơm nức mũi làm bụng nó cồn cào. – Mua bánh hay định… gì đấy, nhỏ? – Dạ, mua bánh. – Loại nào? Hăm lăm, hăm tám, hăm chín, ba chục? – Dạ, cái nào… ngon nhất. – Hừm. Có tiền không? – Dạ có. – Ba chục ngàn. – Bán cho con một phần…
Đọc tiếp ...Không hóa thân “con cu về gù rặng tre” hay làm “thân cau cụt vẫy đuôi mèo trắng mốc” mang sắc áo hiện thực – lãng mạn như thơ Hoàng Cầm, trái lại, thơ Trần Dần tiêu biểu cho khuynh hướng hiện thực trần trụi đời sống xã hội. Trần Dần từng xuất thân là người cộng sản. Trần Dần từng bị phế bỏ cũng bởi chế độ ấy khi ông dùng lá phiếu tự…
Đọc tiếp ...Những con trùn đêm ngày cày sâu dưới đất bị những nhát cuốc đào lên nằm quằn quại… Nó – kiếp thân trùn chui trong nghĩa trang văn học huyền thoại… Hai mươi năm trước. Nó là con thiên nga bơi ngược dòng sông khắc khoải chuyện tình buồn để hai mươi năm sau mới bứt ra khỏi màn sương ảo tưởng. Ngày nọ, có hai người mang tới cho nó hai cái tin: –…
Đọc tiếp ...