“Mùa thu đang đẹp nắng xanh trời” của Tố Hữu đã đi vào mùa thu tang tóc ở Việt Nam (VN) vì nhân tai và thiên tai. Thiên tai là những trận mưa bão “đến như cơm bữa, đi như giấc ngủ trưa”. Nhân tai được tạo ra hoàn toàn do con người là tác nhân: Tội phạm chồng tội phạm. Tội ác chất tội ác. Nổi bật của nhân tai là những vụ “bao…
Đọc tiếp ...Trong “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” (Nxb HNV – 2005) và trong bản copy cuốn nhật ký viết tay của Trâm (Đại học TECT, Texas, USA), Đặng Thùy Trâm có ghi một bài thơ không tên của mình. Trong nhật ký “Mãi mãi tuổi hai mươi” (Nxb TN – 2004), Nguyễn Văn Thạc cũng để lại cho đời một bài thơ. Đó là những bài thơ có giá trị như một chứng nhân lịch sử…
Đọc tiếp ...Thần kinh John Phan thật căng thẳng. Anh rút điện đàm. Đám đông khu Apartment đang bu đang quanh khu vực chứa rác công cộng. Sau tiếng hú còi inh ỏi, ba chiếc xe cảnh sát quay đèn đỏ lao tới hiện trường. Họ nhanh chóng chia nhau làm việc. Người chụp hình. Kẻ căng dây đo đạc. Đám đông giản ra chung quanh chờ đợi xem mặt… nạn nhân. John Phan mang bao tay…
Đọc tiếp ...Sáng tác: Ngọc Thiên Hoa Trình bày: Diệu Hiền Hòa âm & Phối khí: Cty TNHH Phim Ảnh Nguyễn Duy. Biển trời trắng cát, sóng xanh vỡ oà… Phố xá xôn xao, nắng tươi màu hoa. Trầm Hương nương gió kết tinh một đóa. Nắng hồng nhuộm sắc san hô Quê hương đảo Yến chan hòa. Nào ta hãy cùng thắp lên ngọn đuốc nhân danh con người, ngọn nến lung linh khắp trời cho…
Đọc tiếp ...Xong việc, anh sợ nhất là về nhà. Hai đứa con gái của anh, chúng phá tan nát căn nhà khiến bà giữ em đầu hàng vô điều kiện: – Tui dọn chỗ này, mấy cháu bày chỗ khác. Tui chưa thấy con ai mà phá banh chành như con chú! Anh… cười ngoài, bầm dập trong. Anh kêu hai đứa con lại chỉ vào cánh cửa gương: – Con có thấy cái cửa kính…
Đọc tiếp ...Tác phẩm là một công trình của cá nhân, tập thể bằng khả năng lao động trí tuệ và tay chân. Một tác phẩm bao giờ cũng được đánh giá từ hai mặt: Giá trị thẩm mỹ và giá trị nội dung. * Giá trị thẩm mỹ bao gồm: … – Cách sử dụng từ ngữ, câu chữ để xây dựng hình ảnh, hình tượng nhân vật. Từ ngữ tạo thành câu văn, thơ có…
Đọc tiếp ...“Reng… eng… eng…” Tiếng chuông ré lên như con dế dũi khổng lồ tập gáy. Chỉ chờ có thế, dân “cu ly” tứ xứ nhỏm đít túa vào phòng ăn như cảnh dân chạy tránh bom có khác! Thiếu chút xí nữa họ tung nhau sứt đầu, mẻ trán, gãy cả răng hàm khi bu nhau lại quanh cái “mai cồ quay” để hâm đồ ăn như kiến bu cục mỡ! Giờ ăn trưa trong…
Đọc tiếp ...Thành ngữ: ”Hữu xạ tự nhiên hương” và ”Trâu buộc ghét trâu ăn” của người xưa đã phân ra cho chúng ta hai loại người trong xã hội. Trò chơi ”bập bênh” đâu phải chỉ dành riêng trong sân chơi nhạc sĩ mà hầu như lĩnh vực nào cũng có kẻ thích chơi trò chơi ”mày không xuống, tao làm sao lên” này?! …. I. Đời nhạc sĩ buồn vui: 1. Hệ lụy: Cuộc đời,…
Đọc tiếp ...Ông bà ta thường nói: “Lên rừng sợ cọp, về đồng sợ ma”. Cọp ăn thịt người ta về xác, ma khủng hoảng người ta về tinh thần. Ma và cọp mặc thêm cái áo “ẩn dụ” tu từ học. Từ đó, chúng ta hiểu vì sao ông bà chúng ta “nhiều chuyện” từ đời này qua đời khác mà vẫn không hết chuyện có ích để bàn như năm cọp không những nói chuyện…
Đọc tiếp ...Ngày xưa lâu lắm, có một con sông tên Đồng Đen nhưng bây giờ, nó chỉ bé như một cái bàu mà lũ con nít thường đến đấy câu cá hay tắm lội. Bên kia là cồn cát trồng toàn khoai mì. Một buổi chiều, trời vừa sâm sấp tối, những người thu hoạch mì đang nướng mì giữa đám khói mù mịt, hăng hắc mùi đất và thơm thơm mùi cháy của khoai. Một…
Đọc tiếp ...