1. LUẬT NHÂN - QUẢ
Khi khô hạn mưa không thấy mặt
Lúc lũ tràn nắng chẳng ngó mày.
Cỏ xanh, mưa nói “nhờ đây”
Nắng kia cũng nhận “công này của tôi”.
Chuyện ông Hết khi nghèo với đói
Xa gần đâu chẳng nói bà con.
Vợ chồng chịu kiếp sống mòn
Cơm chùa, cháo xã mà còn xác khô.
Một ngày nọ mua xâu vé số
Thần tài nhìn kẻ khổ mới thương.
“Ba mươi năm, lão cúng dường
Cuối năm cho lão hưởng lương cuối cùng.”
“Bảy tỷ sáu” nghe mà kinh khủng
Nghèo thành tiên và cũng đầu điên.
Ruồi bu cục mỡ mới phiền
Hằng hà kẻ lạ nhận liền cháu con.
Hằng ngày chúng xông vào giành “oản”
Tội láng giềng anh Đức chịu oan.
Làm ơn giữ của “chịu đòn”
Mất ăn, mất ngủ bồn chồn, mắt sâu.
Ông bà Hết kêu trời nào thấu
Thà sống đời tro trấu còn hơn!
Mặt mày xanh lại xanh dờn
Ai hay tỷ phú ra cơn cớ này!
Đời kẻ tốt thì đâu được mấy
“Tham thì thâm” ai thấy nhãn tiền?
Thánh Thần nghe nói linh thiêng
Thiêng sao chẳng đánh chết liền lũ tham?
Thần cười nói “lòng phàm cháy xám
Bạc tiền kia ‘quả báo’ người ham.
Luật trời ‘nhân - qủa’ lòng tham
Kẻ tham giật của sẽ làm… nạn nhân!”
Tháng 2/22/2010
Ngọc Thiên Hoa