|
1. ĐỪNG NÓI BẬY NGHE!
 |
|
Ai chê nước Việt Nam “nghèo“ Nghèo sao tiền tỷ lên đèo vút bay? Nông dân mà “chẳng đổi thay“ Ngày xưa ruộng rạ, sao nay thị thành? ...
“Tham gian“, ai rủa cho đành Chẳng qua thêm chút để dành nuôi… em! Ai cười “mấy ổng say mèm” Chẳng qua bao tử nó… thèm tứ tung!
Việt Nam mà “chẳng bao dung” Sao tù kinh tế ung dung ra vào? Ai gào “trẻ chết đói” nào Đói sao củ chuối chẳng đào mà ăn?
“Ăn chận bão lụt“, nói xằng Xá gì chút đỉnh dính răng ấy mà! Đảng nào “bán Hoàng – Trường Sa” Chỉ là Trung Quốc thiết tha, chẳng đành!
Tây Nguyên, ai bảo “họ giành” Họ “yêu đất Việt” sao thành tội nhân? Nam Quan, ai nói “mất dần“ Chẳng qua xê dịch xa gần ấy thôi!
Sông hồ nào “đổ rác trôi” Chẳng qua sợ cá đơn côi, chúng buồn! Phố thành nào “chỗ đua xuồng” Trời thương cho nước rửa trôn lỡ nhiều!
Quan trên sao “chẳng biết điều” Không mà lại sớm, trưa, chiều hỏi han? “Xin đểu” oan uổng hải quan Vì muốn dân được nhẹ nhàng vác mang.
Ai chê mấy “tiến sĩ gàn” Chẳng qua tiết kiệm thời gian học hành! “Lũ hèn“, kết tội đoạn đành Hèn sao gan “chủ” đổi thành “tớ” đây?
Việt Nam, “đất chẳng cò bay” Sao có chó chạy đêm ngày sân golf? Đời sau, ai nói “chẳng khôn“ Chẳng khôn mà bán linh hồn kiếm ăn?
Đừng nói dư, chớ nói xằng Dầu qua tay dính, đâu rằng kẻ hay. Chỉ nghe, không nói là thầy Thấy: ngậm miệng, tổ sư thầy! Phủi tay!
Tháng 10/09/2009 Ngọc Thiên Hoa
2010-01-17 12:23:37
|