1. NỖI BUỒN CỦA CỎ
Ai vừa thả xuống dòng sông
những cánh lục bình xanh man mác...
Những cánh lục bình của một thời ngan ngát
tuổi hai mươi rạng rỡ những nụ cười.
Tuổi học trò đi qua mùa phượng nở ...
Vở cầm tay, ai đi học, chờ ai?
Mắt nhìn mắt ngập ngừng thay câu nói
Tình thư xanh bỗng bối rối, bồi hồi...
Khuôn viên phố xưa, bây giờ có đổi
như lòng người thoáng chốc đã đổi thay!
Ai vừa thả xuống đời ta hôm nay
Một quá khứ đong đầy bao dấu hỏi?
Giữa thinh không, lời nào chưa dám nói
Mượn mưa tuôn trôi cho hết dỗi hờn.
Ai vừa khơi một ký ức chập chờn
Lúc ẩn hiện thần tiên và ác mộng?
Ai quái ác đem mùa xuân chôn sống
Để tình xưa hấp hối chết trong lòng!
Ai đùa với thời gian trên vô vọng
Gieo nỗi buồn qua cỏ mọc đầy sông!
Tháng 4/12/2009
Ngọc Thiên Hoa