Truyện ngắn: VỀ VỚI LỜI ƯỚC NGUYỆN - Ngọc Thiên Hoa
Khoa Tim mạch. Người đàn ông mặt căng thẳng:
- Không thể cứu được sao bác sĩ?
- Không thể! Chúng tôi đã làm hết sức mình.
| Thơ: MƯA KỶ NIỆM - Ngọc Thiên Hoa
Hạt vui rớt vào em, thời tuổi dại Hạt đùa trên má con gái dậy thì.Hạt ngậm ngùi lăn tiễn bước em đi Kết thành hạt biệt lyMưa kỷ niệm!
Thời áo trắng học trò yêu sắc tím .
| Phê bình: HOÀNG CẦM _MỘT CÕI ĐI -VỀ _PHÙ DU - Ngọc Thiên Hoa
Đọc ''Hoàng Cầm - Gã phù du Kinh Bắc'' của Chu Văn Sơn, người viết như có chút hoài niệm về một kiếp người, một ''kiếp phù sinh tử táng mấy lâm hồi'' của Nguyễn Công Trứ. Ngẫm nghĩ, ngậm ngùi…
Thời phổ thông, học sinh nào có học về Hoàng Cầm và chả hiểu gì về Hoàng Cầm thì làm sao biết nghĩa đắng hay ngọt (ngoài cái việc tra tự điển thuốc Đông - Y: Hoàng Cầm là vị thuốc đắng có tên Radixscutellariae, chỉ dùng rễ, có tính hàn vị đắng với công dụng trừ nhiệt, thanh hỏa) mà chỉ thuộc lòng. |