Phê bình: HOÀNG CẦM _MỘT CÕI ĐI -VỀ _PHÙ DU - Ngọc Thiên Hoa
Đọc ''Hoàng Cầm - Gã phù du Kinh Bắc'' của Chu Văn Sơn, người viết như có chút hoài niệm về một kiếp người, một ''kiếp phù sinh tử táng mấy lâm hồi'' của Nguyễn Công Trứ. Ngẫm nghĩ, ngậm ngùi…
Thời phổ thông, học sinh nào có học về Hoàng Cầm và chả hiểu gì về Hoàng Cầm thì làm sao biết nghĩa đắng hay ngọt (ngoài cái việc tra tự điển thuốc Đông - Y: Hoàng Cầm là vị thuốc đắng có tên Radixscutellariae, chỉ dùng rễ, có tính hàn vị đắng với công dụng trừ nhiệt, thanh hỏa) mà chỉ thuộc lòng. | Thơ ngụ ngôn: KIẾP THẰN LẰN - Ngọc Thiên Hoa
Nằm trên vách đu mình, Lằn chắt lưỡi:
"Cớ vì sao mà chẳng kiếp con người
Nhớ ngày xưa, Lằn đâu phải chây lười
Sao nay phải nằm cười ra nước mắt?"
Truyện cổ tích muôn đời truyền mà nhắc
Một Thạch Sùng nghèo khổ hóa giàu sang.
Một ngày kia đem của đọ với quan
Cùng mắc kế "mẻ kho" thua Vương Khải.
| Nhạc: LỠ MỘT THỜI XANH XƯA - Ngọc Thiên Hoa
Thơ và nhạc: Ngọc Thiên HoaCa sĩ: Thanh TâmMùa xuân như cánh gió Mở trang thư thầm thì..
|